'Mô hình dưỡng lão bán trú cần trở thành trụ cột an sinh mới'

Đồng tình gợi ý của Tổng Bí thư Tô Lâm, các chuyên gia nhận định mô hình dưỡng lão bán trú cần trở thành trụ cột an sinh mới, giúp người cao tuổi giữ sức khỏe và giảm cô đơn.

Tại Hội nghị quán triệt Nghị quyết của Trung ương ngày 16/9, Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh sự cần thiết phải có giải pháp "chống cô đơn" cho người cao tuổi. Mô hình trung tâm dưỡng lão ban ngày "là hướng đi đúng, nhưng tiến độ triển khai còn chậm dù đã nhiều lần được đề cập". Ông mong muốn có những mô hình cụ thể, khuyến khích cả tư nhân tham gia thành lập trung tâm chăm sóc người già, vì "buổi sáng con cháu đi học, đi làm, các cụ ở nhà rất cô đơn".

Theo người đứng đầu Đảng, các trung tâm có thể tổ chức đưa đón bằng ôtô, tạo điều kiện để người cao tuổi gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp cũ, tham gia sinh hoạt, thể thao, âm nhạc, văn hóa, văn nghệ. "Đây là mô hình rất hay. Vấn đề là Bộ Y tế, Bộ Nội vụ hay Hội Người cao tuổi phải phối hợp phân công để chủ động triển khai. Chăm sóc thiếu nhi quan trọng, nhưng người cao tuổi cũng cần được quan tâm, vì những giải pháp này góp phần kéo dài tuổi thọ, nâng cao chất lượng sống", Tổng Bí thư nhấn mạnh.

Tiến sĩ Trương Xuân Cừ, Phó chủ tịch Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam, đồng tình với quan điểm của Tổng Bí thư. Theo ông Cừ, nhu cầu chăm sóc người cao tuổi ngày càng lớn. Truyền thống gia đình tứ đại đồng đường hiện nay giảm đi nhiều do gia đình Việt thường chọn cuộc sống tự chủ và độc lập. Vì thế người cao tuổi ít khi sống cùng con cái.

Ông Cừ dẫn số liệu năm 2024 cho biết Việt Nam mới có hơn 300 trung tâm chăm sóc người cao tuổi với khoảng 11.000 người được phục vụ. Trong khi đó, báo cáo điều tra dân số và nhà ở giữa kỳ cùng năm cho thấy cả nước có khoảng 14,2 triệu người từ 60 tuổi trở lên, dự báo đến năm 2030 sẽ tăng gần 18 triệu.

Việc mở các trung tâm chăm sóc ban ngày, theo ông Trương Xuân Cừ, sẽ đỡ tốn kém hơn so với trung tâm chăm sóc cả ngày (nội trú). Mô hình này thu hút được nhiều người cao tuổi tham gia, đặc biệt là những người vẫn còn sức khỏe để tự đi lại. Khi đó, thể trạng sức khỏe của họ sẽ được duy trì và thậm chí còn phát triển tốt hơn, trí tuệ không bị sa sút.

Các trung tâm này giúp người cao tuổi có đời sống tinh thần tốt hơn, đáp ứng nhu cầu giao tiếp rất lớn của họ. "Những người cùng lứa tuổi, suy nghĩ được gặp gỡ, chia sẻ, hàn huyên và trao đổi sẽ giúp trẻ hóa cảm xúc, giúp họ cảm thấy ấm áp, yêu quý cuộc sống hơn", ông Cừ nói, nhấn mạnh đây là điều mà con cháu họ rất khó có thể mang đến.

Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Xã hội Tạ Văn Hạ cũng nhìn nhận vấn đề dưỡng lão đang được đặt ra rất cấp thiết. Xã hội phát triển, cường độ lao động, làm việc tăng cao cũng khiến người trẻ dành ít thời gian hơn cho bố mẹ, ông bà. "Người già đang phải đối mặt việc thiếu người chăm sóc, bị cô đơn, thậm chí bị bạo hành. Khi không có nơi vui chơi, không có điều kiện tự chăm sóc bản thân, họ dễ phát sinh trầm cảm", đại biểu Hạ nói.

Trong khi đó, người già thường có nhiều bệnh nền, sức khỏe, trí tuệ sa sút. Việc tự chăm sóc bản thân đã khó khăn, lại còn bị phụ thuộc khiến họ dễ nảy sinh cảm xúc tiêu cực và tự nghĩ rằng mình là gánh nặng cho con cái. Ngược lại, gia đình Việt Nam vẫn tồn tại suy nghĩ gửi người già vào viện dưỡng lão là bất hiếu, là bỏ rơi bố mẹ. Vì vậy, việc phát triển cơ sở chăm sóc bán thời gian là "vô cùng cần thiết, phù hợp bối cảnh già hóa dân số". Những cơ sở này sẽ giúp người già tránh được cảm giác phụ thuộc, giúp họ được vui chơi, lao động, giao lưu cùng các bạn già.

Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Xã hội Tạ Văn Hạ. Ảnh: Hoàng Phong
 

Giáo sư Giang Thanh Long, giảng viên cao cấp Trường Đại học Kinh tế Quốc dân, đánh giá các chủ trương hiện nay tạo nền tảng cho sự thay đổi căn cơ trong chăm sóc sức khỏe, đúng với tiêu chí "3A": từ khả năng tiếp cận, thông qua việc tăng cường y tế cơ sở; đến khả năng chi trả, với trụ cột chính là bảo hiểm y tế; và cung cấp dịch vụ phù hợp, đầy đủ.

Báo cáo mới nhất của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho thấy cứ 6 người thì có một người rơi vào tình trạng cô đơn (16,7%), và ở nhóm người cao tuổi tỷ lệ này là 3:1 (cứ 3 người cao tuổi thì có một người cảm thấy cô đơn, tương đương 33,3%). WHO coi cô đơn là vấn đề y tế công cộng toàn cầu, âm thầm hủy hoại sức khỏe thể chất và tinh thần. Khảo sát quốc gia về người cao tuổi tại Việt Nam (VNAS) cũng cho thấy cô đơn làm tăng nguy cơ trầm cảm. Nhóm phụ nữ, người rất cao tuổi và những người sống một mình có tỷ lệ cô đơn cao nhất.

"Về tâm lý, có lẽ phần lớn người cao tuổi mong muốn được gặp gỡ con cháu hơn là phải sống trong viện dưỡng lão một thời gian dài rồi mới quay về nhà", ông Long nói. Tuy nhiên, nhịp sống hiện đại đã kéo giãn khoảng cách thế hệ. Nhiều người cao tuổi sống chung với con cháu hằng ngày nhưng chưa chắc đã có sự giao tiếp, bởi người trẻ còn bận rộn với nhiều mối quan tâm khác. Bản thân mỗi người cao tuổi cũng mang đặc thù khác nhau về văn hóa, sức khỏe, điều kiện gia đình, nên để chăm sóc hiệu quả cần có một lộ trình lâu dài.

Tiến sĩ Trương Xuân Cừ, Phó chủ tịch Trung ương Hội người cao tuổi Việt Nam. Ảnh: Hoàng Phong
 

Xây dựng cơ sở chăm sóc người già tại phường, xã

Đại biểu Tạ Văn Hạ cho rằng để thúc đẩy mô hình này phát triển, từng địa phương phải có trách nhiệm xây dựng thiết chế chăm sóc người già tại phường, xã. "Cơ sở vật chất, trụ sở còn dôi dư sau khi sáp nhập là nguồn lực quan trọng, cần được ưu tiên làm địa điểm chăm sóc sức khỏe người cao tuổi", ông đề xuất.

Đồng thời, ông Hạ cũng nhấn mạnh Nhà nước không thể làm một mình, cần có những cơ chế, chính sách để thu hút nguồn lực xã hội hóa từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước đầu tư vào lĩnh vực này. "Chính phủ cần có một quy hoạch tổng thể hệ thống các trung tâm, câu lạc bộ, các thiết chế dành cho người cao tuổi", ông nêu quan điểm.

Giáo sư Giang Thanh Long thì nhận định mô hình trung tâm bảo trợ xã hội hiện nay thường sắp xếp người cao tuổi ở chung với các nhóm khác là chưa phù hợp. Nếu tiếp tục duy trì, cơ quan chức năng cần tạo khu vực riêng biệt để người cao tuổi có không gian nghỉ ngơi. Về lâu dài, mô hình này cần được cải tiến theo hướng lồng ghép chăm sóc sức khỏe người cao tuổi cả về mặt xã hội lẫn y tế.

Để thu hút doanh nghiệp tham gia, ông Long cho rằng Nhà nước phải ban hành chính sách rõ ràng về quỹ đất và thuế, đồng thời quy định cụ thể các điều kiện thành lập trung tâm chăm sóc như hạ tầng, trang thiết bị, nhân lực. Tùy khả năng chi trả của người dân, các trung tâm cần đa dạng dịch vụ, từ miễn phí, phí thấp cho đến phí cao. Ông dẫn chứng mô hình Trung Quốc, trong đó nhà nước chỉ quản lý giá cả và dịch vụ, còn việc cung cấp được đấu thầu cho tư nhân. Đơn vị trúng thầu phải cam kết chất lượng dịch vụ, tuân thủ giá, và bị xử phạt nặng nếu vi phạm.

Ông Long lưu ý mô hình chăm sóc ban ngày phụ thuộc nhiều vào nhu cầu thực tế của người cao tuổi. Nhiều trung tâm tư nhân trong nước đã áp dụng nhưng không thành công vì khó bố trí nhân viên theo sát hoặc tổ chức ăn ngủ tại cơ sở và số người cao tuổi có đủ sức khỏe để tham gia mô hình này cũng không nhiều. "Để triển khai hiệu quả, địa phương cần có cam kết mạnh mẽ và bố trí ngân sách thường xuyên, chứ không chỉ dừng ở mức hỗ trợ", ông Long nhấn mạnh.

Người cao tuổi tại Trung tâm Dưỡng lão Thị Nghè, TP HCM, tháng 2/2024. Ảnh: Quỳnh Trần
 

'Day centre' cho người già

Các chuyên gia cho biết mô hình trung tâm dưỡng lão bán trú không mới. Ở nhiều quốc gia, nó được gọi là "day centre" hay "adult day care", tức trung tâm chăm sóc ban ngày dành cho người cao tuổi. Tại Anh, các trung tâm cung cấp hoạt động xã hội, văn hóa, thể dục nhẹ, bữa ăn trưa, đồng thời có nhân viên hỗ trợ y tế cơ bản. Nghiên cứu chỉ ra rằng những trung tâm này giúp giảm cảm giác cô đơn, duy trì kết nối xã hội và mang lại sự hỗ trợ tinh thần quan trọng cho người cao tuổi.

Tại Mỹ, "adult day care" được phát triển khá rộng rãi không chỉ cho người cao tuổi mà còn cho những người trưởng thành có nhu cầu hỗ trợ đặc biệt như chăm sóc sau tai nạn, tai biến, chấn thương. Nhân viên của trung tâm sẽ làm nhiệm vụ giám sát y tế, sức khỏe, tổ chức hoạt động, phục vụ bữa ăn. Một số nơi có dịch vụ đưa đón tận nhà. Mô hình này giúp các gia đình trì hoãn việc phải đưa cha mẹ vào cơ sở dưỡng lão toàn thời gian, đồng thời giảm bớt áp lực tâm lý và kinh tế. Chi phí vận hành thấp hơn nhiều so với hệ thống chăm sóc nội trú 24/7.

Ở châu Á, Singapore là một trong những quốc gia đi đầu với hệ thống "senior activity centres" (trung tâm hoạt động dành cho người cao tuổi) kết hợp chăm sóc ban ngày. Người cao tuổi được tham gia các lớp thể dục, hoạt động nghệ thuật, giao lưu cộng đồng, đồng thời nhận hỗ trợ sức khỏe cơ bản, nhất là với những bệnh mãn tính nhẹ.

Trong khi đó, Hà Lan nổi tiếng với ngôi làng "nhân ái" Hogeweyk dành cho những người mất trí nhớ, nơi những cư dân có một cuộc sống giống những người khỏe mạnh bình thường khác thay vì phải điều trị tại bệnh viện.

Theo VNE

Link: https://vnexpress.net/mo-hinh-duong-lao-ban-tru-can-tro-thanh-tru-cot-an-sinh-moi-4940088.htm

Xem nhiều nhất

Cùng với tăng lương, tiền thưởng của cán bộ, công chức thay đổi sao?

Tin trong nước 1 ngày trước

Dự thảo Nghị định quy định mức lương cơ sở và chế độ tiền thưởng đối với cán bộ, công chức, viên chức và lực lượng vũ trang do Bộ Nội vụ xây dựng có 1 điều khoản quy định về chế độ tiền thưởng.Các yếu tố xét thưởng Theo đó, chế độ tiền thưởng được áp dụng trên cơ sở cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang có thành tích công tác đột xuất và kết quả đánh giá, xếp loại mức độ hoàn thành nhiệm vụ hằng năm.Quỹ tiền thưởng được dùng để thưởng đột xuất theo thành tích công tác và thưởng định kỳ hằng năm theo kết quả đánh giá, xếp loại mức độ hoàn thành công việc của từng người hưởng lương trong cơ quan, đơn vị.Người đứng đầu đơn vị lực lượng vũ trang theo quy định của Bộ Quốc phòng, Bộ Công an; người đứng đầu cơ quan có thẩm quyền quản lý hoặc được phân cấp thẩm quyền quản lý cán bộ, công chức và người đứng đầu đơn vị sự nghiệp công lập có trách nhiệm xây dựng Quy chế cụ thể để thực hiện chế độ tiền thưởng áp dụng đối với các đối tượng trong danh sách trả lương của cơ quan, đơn vị.Đề xuất chế độ tiền thưởng với cán bộ, công chức.Quy chế này được gửi cơ quan quản lý cấp trên trực tiếp để quản lý, kiểm tra và thực hiện công khai trong cơ quan, đơn vị.Liên quan đến quy chế tiền thưởng của cơ quan, đơn vị, dự thảo nghị định nêu tiêu chí thưởng theo thành tích công tác đột xuất và theo kết quả đánh giá, xếp loại mức độ hoàn thành nhiệm vụ hằng năm của người hưởng lương trong cơ quan, đơn vị.Mức tiền thưởng cụ thể đối với từng trường hợp, không nhất thiết phải gắn với mức lương theo hệ số lương của từng người.Quỹ tiền thưởng hằng năm quy định nằm ngoài quỹ khen thưởng theo quy định của Luật Thi đua, khen thưởng, được xác định bằng 10% tổng quỹ tiền lương (không bao gồm phụ cấp) theo chức vụ, chức danh, ngạch, bậc và cấp bậc quân hàm của các đối tượng trong danh sách trả lương của cơ quan, đơn vị.Đến hết năm ngân sách, kể cả thời gian chỉnh lý quyết toán, nếu cơ quan, đơn vị không sử dụng hết quỹ tiền thưởng của năm thì huỷ dự toán (đối với trường hợp dư dự toán) hoặc nộp ngân sách nhà nước (đối với trường hợp dư tạm ứng).Như vậy, dự thảo nghị định đã sửa đổi, hoàn thiện quy định về xử lý số dư quỹ tiền thưởng cuối năm để đảm bảo nguyên tắc quỹ tiền thưởng năm nào gắn với việc thưởng thành tích năm đó và tránh phát sinh các cách hiểu khác nhau trong thực hiện.Nguồn kinh phí để tăng lươngLiên quan đến nguồn kinh phí thực hiện tăng lương cơ sở của các Bộ, cơ quan Trung ương, dự thảo nêu hướng sử dụng 10% tiết kiệm chi thường xuyên (trừ các khoản tiền lương, phụ cấp theo lương, khoản có tính chất lương và các khoản chi cho con người theo chế độ) dự toán năm 2026 tăng thêm so với dự toán năm 2025 đã được cấp có thẩm quyền giao.Đồng thời, cũng sử dụng tối thiểu 40% số thu được để lại theo chế độ năm 2026 sau khi trừ các chi phí liên quan trực tiếp đến hoạt động cung cấp dịch vụ, thu phí. Riêng đối với số thu từ việc cung cấp các dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh, y tế dự phòng và dịch vụ y tế khác của cơ sở y tế công lập, các cơ quan sử dụng tối thiểu 35% sau khi trừ các chi phí liên quan trực tiếp đến hoạt động cung cấp dịch vụ, thu phí.Về nguồn kinh phí của các tỉnh, thành phố, địa phương sử dụng 70% tăng thu ngân sách địa phương năm 2025 thực hiện so với dự toán được Thủ tướng Chính phủ giao (không kể thu tiền sử dụng đất; xổ số kiến thiết; thu cổ phần hóa và thoái vốn doanh nghiệp nhà nước do địa phương quản lý và các khoản được loại trừ theo Nghị quyết của Quốc hội, Quyết định của Thủ tướng Chính phủ).Đồng thời, 50% tăng thu ngân sách địa phương dự toán các năm 2026, 2025, 2024 so với dự toán năm trước mà Thủ tướng Chính phủ giao cũng được huy động (không kể thu tiền sử dụng đất; xổ số kiến thiết; thu cổ phần hóa và thoái vốn doanh nghiệp nhà nước do địa phương quản lý và các khoản được loại trừ theo Nghị quyết của Quốc hội, Quyết định của Thủ tướng Chính phủ).Theo dự thảo, địa phương được hướng dẫn sử dụng 10% tiết kiệm chi thường xuyên (trừ các khoản tiền lương, phụ cấp, đóng góp theo lương, các khoản có tính chất lương và các khoản chi cho con người theo chế độ) dự toán năm 2026 đã được cấp có thẩm quyền giao, gồm: 10% dự toán chi thường xuyên năm 2023, 10% dự toán chi thường xuyên năm 2024 tăng thêm so với năm 2023, 10% dự toán chi thường xuyên tăng thêm năm 2025 so với năm 2024 và 10% dự toán chi thường xuyên tăng thêm năm 2026 so với năm 2025.Ngoài ra, cũng có thể sử dụng nguồn thực hiện cải cách tiền lương đến hết năm 2025 còn dư chuyển sang; Kinh phí ngân sách địa phương tiết kiệm chi hỗ trợ hoạt động thường xuyên (chi tiền lương, chi hoạt động theo quy định của pháp luật) do tinh giản biên chế, sắp xếp tổ chức bộ máy thực hiện mô hình chính quyền địa phương 2 cấp; Sử dụng tối thiểu 40% số thu được để lại theo chế độ năm 2026 sau khi trừ các chi phí liên quan trực tiếp đến hoạt động cung cấp dịch vụ, thu phí làm kinh phí thực hiện điều chỉnh tiền lương cơ sở.Dantri.vn🔗Xem link nguồn